Đến hôm nay, khi ngồi viết ra những dòng chữ này, bất chợt nghĩ về khoảng thời gian trước khi mới chập chững mò mẫm, tìm hiểu để học PHP, trong lòng mình bỗng dưng dâng trào nhiều cảm xúc của thời sinh viên. Cái cảm xúc mà đã lâu rồi mình vẫn chưa tìm lại được.

Nhớ sao cảm giác khoan khoái trong lòng khi gõ từng dòng code mới, thú vị, rồi vỡ òa khi hoàn thành một website đầu tay, tuy đơn sơ, không chuyên nghiệp, nhưng đã là một bước ngoặc lớn trong đời mình “à, thì ra mình có thể làm được”.

Xem thêm: Lộ trình học PHP cơ bản từ A đến Z cho người mới

Thời gian trước, khi còn là sinh viên học chuyên ngành lâp trình, cũng như bao bạn bè cùng trang lứa khác, mình có một khát khao là sẽ học thật tốt và trở thành “chiên da” trong lĩnh vực này.

Thế nhưng đời không như là mơ. Tiết học đầu tiên, mọi thứ đều lạ lẫm và mới toanh với mình. Mình cứ như một thằng người tiền sử, lạc giữa thế giới hiện đại. Lúc đó, đối với mình, cái gì cũng mới mẻ, lạ lẫm, pha chút bàng hoàng, ngạc nhiên. Lần đầu tiên thấy cái màng hình Dos xanh xanh, gõ mấy dòng lệnh lập trình ra kết quả, trong đầu mình hiện lên đủ mọi câu hỏi “má ơi, sao nó chạy được hay quá vây”, “mẹ ơi, tại sao máy tính có thể hiểu được hay vậy ta”, vân vân và vân vân.

mang hinh dos

Rồi đến những câu lệnh lập trình phức tạp hơn, mình càng bối rối. SỢ. Thời điểm đó, trong lớp có nhiều đứa đã được học lập trình trước đó, thầy cô hỏi cái gì cũng giơ tay, làm một loáng là xong ra lời giải, còn mình thì vẫn còn mò mẫm để hiểu được câu hỏi của bà cô, ông thầy là gì 🙂

Cứ thế, thời gian trôi đi, mình thì học hành ngày càng chán, còn bạn bè thì tụi nó cứ như siêu nhân, thôi thì mình lao đầu vào chơi game cho quên đi nỗi buồn man mác, tương lai tới đâu thì tới, mặc kệ cho rồi 🙁 .

Thế rồi, một ngày định mệnh đã đến, hôm đó mình gặp lại thằng bạn cũ hồi năm cấp ba, nó cũng học lập trình giống mình. Nó gửi cho mình một đống video hướng dẫn lập trình, nó nói về tình hình hiện tại của nó, khiến mình tự nhủ trong lòng phải cố gắng cho bằng bạn bằng bè, chứ như vậy hoài, sau này ra đường không dám nhìn mặt ai, phải “MAKE ME GREAT AGAIN !” mới được. Trong đêm đó, chia tay nó xong về nhà, mình ngồi coi một lèo gần hết sạch sành sành các video nó gửi như là luyện phim bộ hàn quốc, đài loan dài tập. Vừa coi video, vừa thực hành, mình bắt đầu có cảm giác “thích thích” cái chuyên ngành mà mình theo đuổi lúc nào không hay. Cuối kì, khi nộp đồ án, một thằng học hành như mình, trong lớp chẳng ai để ý, một “người đương thời” chính hiệu bất chợt được cô giáo khen là “em làm tốt lắm”, mình đã rụng rời tay chân, tâm trang như trôi bồng theo làn gió trên chiếc xe máy chạy từ trường về nhà :))

make me great again

Ai rồi cũng sẽ khác, nhờ lời khen của cô giáo, mình cảm thấy như được tiếp thêm nhiều động lực và quan trọng nhất đó chính là bước ngoặc trong cuộc đời làm cho mình đã thay đổi được suy nghĩ về học lập trình và có niềm tin vào bản thân mình. Sau đó, mình bắt đầu lên mạng tìm hiểu, sưu tầm tài liệu về học.

Mình chọn PHP để học vì mình thấy nó là một ngôn ngữ đơn giản, dễ học  và ngoài ra vào thời điểm PHP còn tương đối mới ở Việt Nam, nên có lẽ sẽ có nhiều cơ hội kiếm việc làm cho mình sau này.

Sau khi đã xác định được mục tiêu, lẽ sống của cuộc đời :p, mình lên kế hoach phải tạo được một website có đầy đủ chức năng cơ bản bằng ngôn ngữ lập trình PHP của riêng mình. Cái cảm giác khi đó đặt tay xuống bàn phím, gõ những dòng lệnh đầu tiên, cộng với “một ước ao”, “một khát khao” trong lòng nó mới đã làm sao.

Ngày qua ngày, càng ngày càng yêu thích nó, đi cà phê cũng xách máy theo gõ, đi trà sữa cũng xách máy theo gõ, gõ gõ gõ cứ thếthấm thoát 2 tháng trôi đi, đã hoàn thành xong website đầu tay, mình còn nhớ cái web đó của mình đặt tên là “Dế mèn phiêu lưu ký”, vì hồi nhỏ mình rất thích Dế và tác phẩm Dế mèn phiêu lưu ký của nhà văn Tô Hoài.

Mình còn nhớ rất rõ cái cảm giác sung sướng khó tả của ngày hôm đó, cái cảm giác mà từ đó trở về sau mình vẫn chưa tìm lại được.

Gần đây, công việc và nhiều thứ xảy ra trong cuộc sống, khiến mình ngày càng mất đi những đam mê, thỉnh thoảng cảm thấy uể oải. Bất chợt hôm nay ngồi ngẫm nghĩ lại ngày xưa, mình ngồi bật dậy viết nên bài viết này, hy vọng tìm lại những cảm xúc, động lực của ngày xưa. Qua đó cũng mong muốn chia sẽ đến các bạn câu chuyện học lập trình PHP của mình, và  chân thành gửi gắm đến các bạn sinh viên đang trên con đường theo đuổi mơ ước của mình “Hãy cứ khát khao, hay cứ dại khờ” _ Steven Job.

hay cu khat khao, hay cu dai kho

Nguồn : kungfuphp.com

(Hình ảnh sưu tầm từ internet)

 

Gửi bình luận bằng Facebook

Bài viết liên quan

loading...