Lập trình giỏi <> Quản lý giỏi !

Mình là một developer, tuổi đời cũng không phải là từng trải gì ghê gớm và đặc biệt không phải là một nhà quản lý, nên thực ra viết bài này có đôi chút : “múa rìu qua mắt thợ”. Nhưng mình cũng mạo muội chia sẽ những suy nghĩ của mình về cách quản lý của một người quản lý trong một công ty lập trình. Hi vọng là vài năm nữa, khi đọc lại bài viết này, mình sẽ không phải thốt lên, sao ngày xưa lại có những suy nghĩ ấu trĩ như zậy, hì, đùa chút thôi, vào vấn đề chính nào.

Ngày trước đi học, mình đã từng chứng kiến các thầy cô có bằng tiến sĩ, thạc sĩ nghiên cứu về lĩnh vực mà họ nghiên cứu. Nhưng khi đứng trên bục giảng, giảng bài cho học sinh, sinh viên, thì ai nấy đều ngán ngẩm và phong cho họ là “tiến sĩ gây mê”. Mình không biết họ giỏi cỡ nào, nhưng cách truyền đạt của họ thì quá tệ. Ngược lại có những thầy cô không mấy “tiếng tăm”, nhưng cách truyền đạt bài giảng của họ thì vô cùng hiệu quả, biết cách pha trò, dẫn dắt học sinh vào bài giảng một cách tự nhiên, giúp cho ai nấy đều hứng thú. Đi học là thế, và đi làm cũng vậy, khi mới bắt đầu đi làm, mình càng nghiệm ra nhiều điều. Có những người lập trình khá giỏi, nhưng cách truyền đạt của họ cho người mới thì không được như chuyên môn của họ. Cách truyền đạt của họ làm cho những người mới ra trường và chưa có kinh nghiệm nghĩ rằng : “trời, họ giỏi quá, cách nghĩ của họ khác với mình nhiều, mình quả thật là yếu kém”. Mình đã từng như thế, nhưng một vài sau khi làm việc, mình gặp một người bài cũng mới vào làm trước mình hai tháng, bạn ấy không quá giỏi, nhưng cũng hiểu được những khó khăn của mình và đồng cảm, và thế là bạn ấy đã có những cách dạy, giúp mình hòa nhập được với môi trường nhanh hơn. Cảm ơn bạn ấy rất nhiều, bạn ấy không quá giỏi, nhưng trong lòng mình, đó là một người thấy thực sự.

Trường học hay công ty, nó đều phản ánh một xã hội thu nhỏ, đầy “hỉ, nộ, ái, ố” của cuộc đời. Tự hỏi bản thân, phải chăng chỉ có những người cùng cảnh ngộ, những người hiểu được những khó khăn của người khác mới có thể có cách dạy tốt. Mình có đọc nhiều bài viết về sự khác nhau giữa một nhà quản lý và “thường dân”, đó là về khả năng lãnh đạo, sự quyết đoán, kiên trì, nhẫn nại…Nhưng theo bản thân mình, cái quan trọng nhất đó là sự thấu hiểu, anh muốn truyền đạt được cho người ta, anh phải từng trải như người ta, hay chí ít thì cũng đặt bản thân vào người khác, hiểu được người ta cần gì và mong mỏi điều gì nhất thì anh mới truyền đạt hiệu quả được. Giảng bài mà không có khả năng thấu hiểu, truyền đạt cho người khác mà không biết được người khác cần gì, thì đó là một sai lầm. Ở mỗi vị trí, tuổi đời sẽ có những kinh nghiệm khác nhau, nói riêng ở đây đó là kinh nghiệm trong lĩnh vực lập trình. Code càng lâu năm, thì tay nghề càng cứng, nghiệp vụ càng tốt, nhưng khi giảng bải cho người mới vào, thì người đó nên “trèo lên cỗ máy thời gian”, quay lại cái ngày đầu tiên mình mới chập chững đi làm, hiểu được những khó khăn và mong mỏi của mình lúc đó, thì mới có thể dạy lại cho những lớp trẻ tốt được.

Mình cũng không phải giỏi giang gì về văn chương lắm, nghĩ gì viết đó, chia sẽ một vài suy nghĩ của mình, đồng thời cũng xả stress sau một ngày làm việc mệt mỏi. hehe

 

Nguon : kungfuphp.com
Đánh giá bài viết

Mình là Hiếu.
Mình lập ra Kungfu PHP nhằm mục đích chia sẽ những gì mình biết đến với các bạn bao gồm các lĩnh vực như : tiền điện tử, kiếm tiền online, marketing, lập trình…
Hy vọng nơi đây là mái nhà chung để chúng ta có thể học tập và trao đổi với nhau, cùng nhau phát triển.
Chúc các bạn luôn vui !

Bạn có muốn tham gia nhóm thảo luận ICO tốt nhất ?

No Comments Yet

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

loading...